Đăng lúc: 21:09 04-09-2019

Phần 24
Rồi chị Nga cũng lên, mọi chuyện lại trở lại bình thường. Chỉ khác cái chị Huyền thường tránh mặt nó.

Mấy ngày chị Nga lên, nó để ý chị ấy mặt cứ buồn rười rượi, nghe đâu cãi nhau với người yêu bla bla… Nó cũng chẳng để ý nữa. Vẫn đi dạy rùi đi học chăm chỉ như ngày nó mới vào đại học. Nó sợ lắm vì nó biết mấy bố lớp trên bị đuổi học nhiều lắm hoặc tăng ca xuống lớp nó cũng chỉ vì chơi bờ lô đề, cá độ bóng đá, trai gái…

Bẵng đi một tuần, cái cảm giác thèm khát thiếu thốn lại vây quanh nó. Đúng là quen mui mẹ nó rồi. Nó đang bần thần ngồi lướt mạng thì chị Nga sang chơi.

– Đi ăn chè không em? – Chị Nga.

– Chị mời à? – Nó.

– Vướng gì! Nhưng không ăn không đâu nha! – Chị Nga.

– Vụ gì hả chị? – Nó.

– Chị mượn máy làm bài ấy mà… có mấy phần phải tìm tài liệu trên mạng – Chị Nga.

– Vậy mà em cứ tưởng có thành ý… máy bay… ha ha – Nó.

– Mơ… xí – Chị bĩu môi.

– Thôi chị ngồi làm bài đi, để em đi mua về 2 chị em mình ăn – Nó.

– Có được không vậy? – Chị Nga.

– Không sao dâu, chị làm đi không muộn! – Nó.

– Ừ, thanks em. À, tiền nè… – Chị nói, tay cho vào túi quần ngủ lấy ra tờ 50k đưa cho nó. Nó lưỡng lự:

– Thôi, em có mà… – nó.

– Không được, hôm nay chị mời mà – Chị quyết liệt.

Nó cười hì hì và cầm lấy tiền của gái. Chị Nga hôm nay nhìn thật hấp dẫn, cái quần thun ngủ vừa đủ chật cứ ôm sát lấy bờ mông lúc ẩn lúc hiện của chị. Dáng người chị dỏng cao chắc chừng hơn mét sáu chút. Cái eo thon gọn, cặp ngực không to chỉ vừa phải. Nhưng nó kết nhất là cái khuôn mặt hiền hậu trái xoan với đôi mắt tròn đen nháy và mái tóc xõa ngang lưng rất chân phương của chị. Nó thoáng lướt qua cái ngã ba thần bí những cũng chả thấy gì nhiều vì cái đũng quần cũng hơi rộng… chỉ thấy hơi nhô nhô lên chút xíu thôi…

Chạy vào nhà vệ sinh thay cái quần để chuẩn bị ra ngoài. Bỗng nó lóe sáng lên một ý nghĩ làm chính bản thân nó cũng thấy run run…

– Chị ngồi làm nhé. Em lượn đây – Nó.

– Ừ, bye cu – Chị Nga.

– À quên, chị ăn chè gì? Với chị Huyền nữa? Nó ngồi trên xe ngoái đầu lại…

– À à… cho chị chè bưởi nha. Chị Huyền đi chơi với người yêu từ chiều rồi. Hôm nay chị ấy không về đâu. – Chị Nga.

– Ok chị. – Nó.

Nó nói xong quay xe đạp đi. Bỗng nó có điện thoại.

– Tao đây – Nó.

– Vào tao ăn khoai không – Trung.

– Ừ, tao vào đây – Nó.

Nó phi xe thẳng đến nhà Trung, có cả Nhung đang ngồi đấy.

– Nhanh gớm – Nhung.

– Ăn mà em – Nó.

– Được mỗi nước này – Trung đá thêm câu.

Nó vứt xe ở sân cạnh cửa sổ phòng chọ rồi nhảy vào phòng. Rút điện thoại cùi bắp ra nhắn tin cho chị Nga:

– Em sang nha ban lat – Nó.

Chờ một lát thì có tin nhắn của chị gọn lỏn: Ok em.

Nó ăn khoai và chém gió với Nhung và Trung chán chê, nhìn đồng hồ đã chín giờ tối. Nó cắp đít đứng dậy đi về…

Đạp xe một mạch thẳng ra quán chè cầu rào…

– Chị cho em một chè bưởi, một cốc thập cẩm mang về. À để đá riêng cho em nha – Nó.

– Ừ… chị bán hàng trả lời nó.

Hai cốc chè được cho gọn vào túi móc lên xe mang về. Về dọc đường nó rất hồi hộp đắn đo suy nghĩ.

Rồi nó quyết định dừng lại. Tay run run móc trong túi ra cái lọ nhỏ và mở nắp hộp chè bưởi ra cho vào.

Đạp xe về xóm trọ, nó hồi hộp quá đi nhưng khi mở cổng thấy nhà nó tối om. Nó thất vọng.

Về đến cửa thì thấy phòng chị có mấy người bạn đến chơi. Cửa nhà nó thì khóa lại.

Dựng xe vào cửa nhà, thấy chị Nga chạy ra cửa gọi nó:

– Em lấy chìa khóa cho chị, chị có bạn đến chơi – Chị Nga.

– Vâng… – Nó.

Nó thất vọng mà không thấy hụt hẫng thì đúng hơn. Biết thế nó không sang nhà thằng Trung nữa.

Nó lấy chìa khóa cửa và đi về phòng. Nó dắt xe luông vào phòng. Vứt cái bịch chè lên bàn, nó vào nhà vệ sinh rửa mặt cho mát cái đã.

Xong, nó bật máy tính và lấy cốc chè thập cẩm ra ngồi ăn. Kệ, chén đã, quá đen – Nó nghĩ thầm.

Đang ăn thì nghe thấy có tiếng ý ới chào hỏi. Chắc là các bà ấy té rùi – Nó nghĩ thầm.

Nó ngồi chơi picachu mà không sao tập chung nổi. Nó nghe rõ tiếng lạch cạnh khóa công rồi tiếng bước chân chị đi vào trong nhà.

– Vậy là xong, chán vãi – Nó nghĩ thầm.

Bao nhiêu tính toán, hồi hộp của nó cuối cùng trở thành công cốc hết. Nhưng bỗng có tiếng kéo cửa rồi khóa cửa, nó ngó sang thì ra là chị đang khóa. Nó mừng rơn.

– Ngủ chưa cu? – Chị Nga.

– Em chưa – Nó.

– Bạn chị đến xin tài liệu, mất thời gián quá. Bọn này lười chép, cứ lúc sắp thi lại đi xin… bla, bla… – Chị Nga.

– Chị ăn chè đi – Nó đưa túi chè cho chị.

– Thanks. Chị mượn máy nhé – Chị Nga tủm tỉm.

– Vâng. Em chơi thôi mà – Nó.

Nó tắt game để chuyển máy cho chị. Vừa ăn cốc chè vừa làm bài. Nó nằm giường vờ đọc sách nhưng mắt không rời khỏi cốc chè của chị. Cuối cùng chị cũng ăn xong cốc chè. Nó cảm giác run run. Chạy vào nhà vệ sinh, nó rửa mặt cho nó tỉnh táo và bình tĩnh trở lại.

Nó chạy ra ngoài sân đi lại vung tay vung chân cho nó khỏe. Chị vẫn ngồi làm bài say mê với những con số.

Nga đang làm bài thì có cảm giác toàn thân như nóng râm ran, tim Nga như đập loạn nhịp. Cái cảm giác hơi chóng mặt một chút ùa về cả cái cảm giác buồn ngủ nữa:

– Ui, mình làm sao thế không biết – Nga nghĩ thầm, tay xoa vào mặt cho tan cái cảm giác rần rần buồn ngủ…

Một lát cái cảm giác râm rán đó cứ lớn dần, Nga thèm quá nhưng thèm cái gì thì không rõ nữa. Miệng nàng hơi khô và nóng, đầu hơi quay quay. Một cảm giác giợn giợn xông lên người Nga. Mà lạ thật, sao mình lại có cảm giác ham muốn nhỉ? – Nga nghĩ thầm.

Rồi Nga khẽ khép đùi lại, cảm giác nước nhờn từ lồn mình đạng ịn ra thì phải. Trời ơi sao mình lại thế này – Nga mông lung trong đầu…

0 0 đánh giá
Article Rating

Vào truyen hentai để đọc truyện hentai Tiếng Việt tại https://truyenhentai18.pro mới nhất

Vào hentaivn để đọc truyện Manhwa 18+ Tiếng Việt tại https://hentaivn.win mới nhất

Đề cử truyện

Nhấn Đề cử và Bình luận để xem nhiều truyện hay hơn nữa?!! (◔◡◔✿)

Hãy "Báo cáo lỗi" nếu bạn không đọc được chương này.
Đã có 415.5 K lượt xem chương này. Hãy chia sẻ chương truyện này đến mọi người nhé!
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x